Blog

Stefano Perego

Stefano Perego sinh ra ở Milan vào năm 1984. Trong những năm qua, anh nhiều lần đến các quốc gia Xô Viết cũ để chụp ảnh kiến trúc trong giai đoạn lịch sử này. Công việc của Stefano Perego đã trở thành một công cụ nghiên cứu, minh chứng cho sự tồn tại của những công trình được xây dựng trên một khu vực quan trọng nhưng ít được biết đến từ những năm 1900.

Những bức ảnh của anh xuất hiện trên nhiều tạp chí quốc tế và nhiều phòng trưng bày uy tín. Dưới là đoạn nói chuyện với Stefano để hiểu hơn về công việc mà anh đang theo đuổi.

Bài & Ảnh:
Carlotta Ferrati & Andrea Carloni

Dịch & Biên tập:
Hạnh Nguyễn

Nguồn:
Thetreemag

Trên website của anh có một dòng tiêu đề “Nhiếp ảnh gia kiến trúc Stefano Perego” nhưng dường như, những bức ảnh của anh hoàn toàn không phải thứ kiến trúc bóng bẩy và hoàn mỹ thường thấy trên tạp chí. Anh có thể chia sẻ thêm về công việc của mình?

Hành trình nhiếp ảnh của tôi bắt đầu vào năm 2006, ban đầu chỉ là khám phá các khu công nghiệp bị bỏ hoang ở ngoại ô Milan, sau đó mở rộng phạm vi sang phần còn lại của Ý và Châu Âu.

Bước ngoặt trong sự nghiệp nhiếp ảnh kiến trúc của tôi có lẽ là vào năm 2015, sau chuyến đi đến các quốc gia thuộc Nam Tư cũ. Các công trình hiện đại được xây dựng trong thời kỳ Xã hội chủ nghĩa đã thu hút sự chú ý của tôi. Tôi tò mò tìm hiểu sâu hơn và tìm cách tiếp cận chụp hình các công trình. Kể từ lúc đó, dự án nghiên cứu của tôi bắt đầu.

Tôi đã từng chụp hình nhiều kiểu kiến trúc khác nhau, nhưng cá nhân tôi thích các công trình có mặt tiền và cấu trúc bê tông cốt thép theo phong cách phóng khoáng pha chút hoang dại.

Nhà chờ xe buýt, thiết kế bởi kiến trúc sư Henrik Arakelyan, giai đoạn 1976-1978. tại Hrazdan, Armenia. Ảnh: Stefano Perego

Các công trình anh chụp hình đều rất hấp dẫn nhưng đồng thời cũng gây tranh cãi và thường bị bỏ rơi. Chúng đều là tác phẩm của con người nhưng có vẻ không được đón nhận tích cực?

Trong thực tế, hầu hết các tòa nhà tôi chụp ảnh vẫn đang được sử dụng, một số với mục đích ban đầu còn một số khác thì đã thay đổi. Tôi thấy chúng vẫn giữ nguyên các đặc điểm từ ngày đầu sau quá trình khôi phục. Một số khác thậm chí còn chưa bao giờ trải qua sửa chữa nên bề ngoài quả thực “cũ kỹ” một cách tuyệt vời, như thể chúng là những mảnh ghép của quá khứ trong bối cảnh đô thị đương đại. Tuy vậy, nhiều công trình trong số đó đã bị đóng cửa và bỏ hoang trong nhiều năm vì nhiều lý do.

Theo như tôi thấy, tầm nhìn của các kiến trúc sư thiết kế công trình thời đó rất đáng kinh ngạc.

trung tâm thời trang thiết kế bởi kiến trúc sư Vasilij Iosifovich Gerashenko giai đoạn 1962-1967, gắn liền với biểu tượng về “Tình đoàn kết” qua tác phẩm điêu khắc của Anatol’ Yafimovich Arcimovich tại Minsk, Belarus. Ảnh: Stefano Perego

Anh là một nhiếp ảnh gia nhưng cũng là khách du lịch. Theo anh, khía cạnh thứ hai trong công việc của mình có vai trò như thế nào?

Hành trình và kế hoạch đằng sau đó là nền tảng cho kết quả công việc của tôi.

Trước khi rời khỏi một vùng đất, tôi dành vài tháng để tìm kiếm các công trình thú vị thông qua sách, công cụ tìm kiếm và quan sát ảnh vệ tinh. Sau đó tôi dành hết thời gian cho việc nghiên cứu không gian và ánh sáng, xác định các vị trí thuận lợi để có những điểm nhìn thú vị và mới lạ. Nhưng trên hết, phải tìm hiểu thời điểm nào trong ngày có điều kiện chiếu sáng tốt nhất cho phép tôi chụp ảnh công trình theo cách tôi muốn.

Kế hoạch này cho phép tôi quan sát và chụp ảnh một số lượng lớn công trình trong thời gian ngắn và làm quen với địa thế của các thành phố khác nhau.

Ngay cả trải nghiệm trong cuộc hành trình cũng rất quan trọng. Bầu không khí, thức ăn, nước hoa, những cuộc gặp gỡ và tán gẫu. Tất cả những điều này đều tác động đến cảm xúc khi tôi, một nhiếp ảnh gia và cũng là một con người, được chiêm ngưỡng công trình. Tôi luôn cố gắng truyền tải cảm xúc đó trong các bức ảnh.

Vì sao anh say mê các công trình thuộc Liên Xô cũ?

Nhiều công trình chủ nghĩa hiện đại ở các nước Cộng hòa thuộc Liên Xô cũ thực sự đáng ngạc nhiên và đáng để thử nghiệm. Bên cạnh hiệu ứng thị giác mạnh mẽ và vẻ ngoài độc đáo, thật thú vị khi nhìn thấy các yếu tố truyền thống địa phương trên mặt tiền bê tông, ví dụ như hoạ tiết khảm đá màu hoặc vật liệu khác như đá túp ở Armenia. Hơn nữa, nhìn vào các công trình khác nhau đó, có thể thấy ý tưởng hiện đại và hướng về tương lai của một quốc gia không còn tồn tại.

Nhà nghỉ Miljevina xây năm 1973 và bị để hoang từ năm 1997 tại Miljevina, Bosnia & Herzegovina. Ảnh: Stefano Perego

Nhìn vào hầu hết các bức ảnh của anh nói chung có thể thấy một thông điệp tố cáo một hành vi nhất định của con người. Anh có nghĩ rằng nghệ thuật có vai trò chính trị?

Không nghi ngờ gì việc kiến trúc và nghệ thuật của một thời kỳ nhất định có liên quan đến loại hình xã hội và tình hình chính trị, nhưng là một nhiếp ảnh gia, tôi không thích đối phó với khía cạnh này. Tôi muốn ghi lại sự tồn tại của các công trình ít được biết đến, nhưng là để mô tả một giai đoạn lịch sử kiến trúc thử nghiệm với sự sáng tạo tuyệt vời, trên góc nhìn cá nhân của tôi. Nhiều công trình có nguy cơ, một số khác đã bị phá hủy. Trong trường hợp này, chụp ảnh là để nâng cao nhận thức và lưu giữ ký ức cho con người. Một phần những bức ảnh của tôi cho thấy sự hoà hợp của công trình trong bối cảnh đô thị hiện đại.

Tượng đài chiến tranh Xô Viết và cụm công trình chung cư tại Chiatura, Georgia. Ảnh: Stefano Perego

Qua những bức hình của mình, anh là nhân chứng quan trọng của một phần quá khứ. Anh có nghĩ rằng hiện tại sẽ để lại cho chúng ta thứ gì đó tốt hơn không?

Tôi sẽ không dùng từ “tốt hơn” ở đây, mà sẽ là “khác biệt” và “thú vị”. Nhiều công trình ngoạn mục được xây dựng sau năm 2000 cho đến nay cũng sẽ được nhìn theo một cách hoàn toàn khác sau 50 năm, và trở thành biểu tượng của một giai đoạn lịch sử nhất định.

Bình luận

Loading Facebook Comments ...
Liên hệ ngay để được báo giá & tư vấn trực tiếp từ các kiến trúc sư của PAM