Blog

Simone Bossi

Bài:
Andrea Carloni & Carlotta Ferrati

Nguồn:
The Tree Mag


Dịch & Biên tập:
Hạnh Nguyễn

Ở thời điểm hiện tại, Simone Bossi là một nhiếp ảnh gia kiến trúc trẻ được chú ý, trong đó phải kể đến những tấm hình xuất hiện trong ấn phẩm “Công trình của Sou Fujimoto giai đoạn 1995-2005” và cơ hội cộng tác với nhiều tên tuổi nổi tiếng như Herzog & de Meuron.

Cùng đón đọc bài phỏng vấn nhiếp ảnh gia này.

Manila, Philippine
Ảnh: Simone Bossi

Nhiếp ảnh kiến trúc có đòi hỏi một cách tiếp cận đặc biệt nào không?

Nếu chúng ta coi nhiếp ảnh như một công cụ để ghi lại thì tôi sẽ nói là có.

Khi nhìn vào các bức ảnh của anh, có vẻ như anh thiên về diễn giải cảm nhận cá nhân nhiều hơn là phổ biến công trình.

Đúng vậy, tôi thích làm rõ những góc nhìn cá nhân và chủ quan. Vì mỗi người có một điểm nhìn khác nhau. Tôi tin là sẽ hiệu quả và chân thực hơn khi sử dụng quan điểm và hiểu biết cá nhân thay vì cố gắng đưa ra thứ mà mình không có. Thực tế, những gì tôi thấy và cố gắng truyền đạt sẽ được diễn giải theo một cách khác. Ví dụ, trong lúc chụp hình tôi có tâm trạng buồn, bức ảnh có thể khiến người này thấy bí ẩn nhưng lại không với người khác. So với công việc của tôi, mỗi người xem có cách nhìn của riêng mình mới là điều thú vị.

Công trình do Think Architecture thiết kế tại Zürich, Thụy Sĩ
Ảnh: Simone Bossi

Các kiến trúc sư có thường yêu cầu gì trong quá trình chụp ảnh không?

Những ngày đầu mới chụp ảnh tôi gặp rất nhiều yêu cầu. Yêu cầu không phải lúc nào cũng khiến tôi thoải mái và việc chụp ảnh vì vậy cũng bớt thú vị đi nhiều. Bây giờ thì họ để tôi tự do hơn rồi. Tuy vậy tôi không muốn mọi người nghĩ rằng tôi có thái độ kiêu ngạo hay áp đặt. Trước khi chụp hình tôi luôn dành thời gian với kiến trúc sư, thảo luận về dự án và nhiều thứ khác nữa. Việc trao đổi ý tưởng và concept đều có ảnh hưởng đến những bức ảnh của tôi. Tôi cũng không cần giải thích lại những góc chụp của mình nữa.

Các kiến trúc sư cơ bản kể cho anh nghe về các dự án của họ?

Không hẳn. Chúng tôi nói về những thứ khác nữa. Cách tiếp cận khá tự do.

Nhìn ảnh của anh có thể thấy được bản chất bên trong của sự vật. Anh có mất nhiều thời gian để ra được những tấm hình như vậy?

Cũng kha khá đấy. Bạn sẽ cần thời gian đi lại xung quanh và quan sát công trình.

Thời gian như đang mở rộng ra…

Cũng có thể nói là như vậy. Khi tôi quay phim thì trải nghiệm này còn mạnh hơn nữa. Tôi chỉ bấm máy hơn 10 lần trong suốt 12 giờ. Việc ghi hình với tôi giống như một buổi biểu diễn nghệ thuật vậy.

Second Wind thiết kế bởi James Turrell tại Vejer de la Frontera, Tây Ban Nha. Ảnh: Simone Bossi

Anh có theo dõi nhiếp ảnh gia hay nghệ sĩ nào không?

Tôi quan tâm đến Ghirri và Galimberti. Tuy nhiên lịch sử nghệ thuật mới là thứ ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất trong những năm gần đây. Tôi cũng bị thu hút bởi thế giới thời trang nữa. Tôi không nói đến bản thân những bức ảnh thời trang mà là cách người ta xây dựng dự án chụp ảnh phía sau nó. Tôi thích việc mọi người vận dụng trí tưởng tượng vào công việc để khơi dậy cảm xúc trong người đọc. Lấy ví dụ, đôi khi đi bộ quanh thành phố, bạn nhìn thấy những chiếc ghế được đặt nghiêng trên bàn qua ô cửa. Hình ảnh này mang đến cho bạn một kỳ vọng vô hạn bởi tại thời điểm đó, bạn không biết rằng nó ở đó hàng ngày, theo mùa hay vì lý do gì. Sự sắp đặt này tạo ra một bầu không khí và đó chính xác là những gì tôi tìm kiếm trong các bức ảnh của mình.

Trong những năm qua anh đã chụp các công trình của nhiều kiến trúc sư vĩ đại như Sanaa, Peter Zumthor hay Carlo Scarpa. Họ có ảnh hưởng nào đến cách anh chụp ảnh không?

Tôi tin rằng mọi dự án đều có ảnh hưởng nhất định. Một vài trong số đó là sáng kiến cá nhân. Gần đây tôi có cơ hội chụp ảnh nhà thờ San Carlino tại Borromini’s Quattro Fontane, đó là một trải nghiệm đáng nhớ. Trong buổi chụp hình ngày hôm đó có một nhóm học sinh ngồi trên sàn vẽ từng chi tiết; có những tốp khách du lịch ngẩng đầu lên và xuống, cảm nhận sự mạnh mẽ của mái vòm; ánh sáng thì liên tục chuyển động. Tôi đã ở đó hoà mình vào bầu không khí.

Anh có tương tác với những người sống trong các công trình không?

Phải nói là tôi không hề đánh giá thấp sự hiện diện của họ. Tôi muốn và cũng để bản thân chịu ảnh hưởng từ tất cả những yếu tố của kiến ​​trúc. Mọi người đại diện cho những câu chuyện có thể là vui lẫn buồn. Tất cả những điều đó đều ảnh hưởng đến các bức ảnh. Đôi khi nhìn vào những người bên trong công trình, tôi bắt đầu tự hỏi họ thích thú điều gì hoặc có gì thú vị khi sống ở đây.

Trở thành nhiếp ảnh gia kiến ​​trúc cũng đồng nghĩa với việc đi khắp thế giới. Các chuyến đi có ý nghĩa gì với anh?

Các cuộc hành trình là một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi. Phải mất vài năm để tôi hiểu chính mình và thừa nhận bản tính thích khám phá. Trước đây tôi không biết rằng tại một thời điểm nhất định, việc khám phá trở nên có ý nghĩa nào đó. Tôi từng sống ở 4-5 thành phố và chỉ coi Ý là điểm khởi đầu cho một hành trình mới, nhưng bây giờ nơi đó cũng trở nên quan trọng như các chuyến đi vậy. Tôi cần trở lại thời điểm ổn định để thấy buồn chán, vì buồn chán kích thích sáng tạo. Buồn chán cũng có vẻ đẹp của nó chứ. Bên cạnh đó, việc di chuyển nhiều nơi cho tôi các trải nghiệm khác nhau, chẳng hạn như khi rời khỏi những ngôi làng nhỏ ở Nepal đến khách sạn sang trọng đầy đủ tiện nghi, tôi đã cảm nhận được sâu sắc sự khác biệt về điều kiện sống của con người. Cũng trong năm đó tôi dành 10 ngày ở các tiểu vương quốc Ả Rập và sau đó đến vùng nông thôn của Pháp với những đàn bò đang gặm cỏ, hai trải nghiệm này rất khác nhau.

Công trình của T.zed Architects tại Dubai
Ảnh: Simone Bossi

Nếu tôi không nhầm, hình như anh cũng đã tới Úc?

Trong năm đó tôi còn tới Canada nữa. Thực tế là tôi đã đi khắp thế giới. Tôi thích cảm nhận về khoảng cách. Như không phải là nhiếp ảnh gia, tôi chỉ đi, nắm lấy gì đó và quay trở lại. Gần đây tôi đã thực hiện một buổi chụp hình ở Provence và vì nó gần nơi tôi ở, tôi quyết định đi tàu, biến một chuyến đi vài giờ bằng ô tô thành một hành trình thực sự. Tôi cũng mất chừng đó thời gian để tới bên kia thế giới.

Anh thích cảm giác đi xa?

Tôi thích toàn bộ hành trình. Kể cả khi đang ghi hình, tôi có một trải nghiệm dài với cảm xúc mãnh liệt và kết thúc ở một thời điểm nhất định. Tôi tin rằng mối quan hệ với thời gian và không gian với mỗi cá thể là khác nhau. Tôi cần sự chậm rãi và khoảng cách đủ.

Instagram của anh có vẻ như đang rất được quan tâm. Thực tế một số bức ảnh nhận được nhiều lượt thích hơn những bức ảnh khác có ảnh hưởng đến công việc của anh?

Vấn đề này rất rủi ro. Nhiếp ảnh gia không nên để mình bị ảnh hưởng bởi kiểu đánh giá chớp nhoáng này. Chúng ta không nên sợ đi theo một hướng mới kể cả khi tại thời điểm đó chúng không được đánh giá cao. Nhiếp ảnh gia là người xây dựng hình ảnh và chúng tôi phải đề xuất cái mới. Điều quan trọng hơn với tôi là thu hút sự chú ý của mọi người và nảy ra tranh luận. Một số bức ảnh rất thành công vì chúng có thể hiểu được ngay lập tức. Nhưng đôi khi tôi tự hỏi: mọi thứ hiểu ngay lập tức rồi thì còn thú vị không? Người xem có thể sẽ kích thích hơn nhiều nếu phải tự đặt câu hỏi để hiểu hình ảnh mình đang quan sát.

Anh nghĩ sao về sự cô độc?

Tôi cần được ở một mình, nhưng đồng thời tôi cũng thấy cần phải thoát ra khỏi nó. Tôi rất hay đi một mình nhưng cũng thường gặp nhiều người mới. Công việc này về cơ bản là sự mở rộng và thu hẹp liên tục vì có thể sử dụng các tính từ có nghĩa trái ngược để mô tả nó, “đơn độc” và “đồng hành” là một ví dụ.

Một bức tường ở tiểu vương quốc Ajman, thuộc Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, nằm bên Vịnh Ba Tư. Ảnh: Simone Bossi

Anh có thiết bị chụp hình yêu thích nào không?

Tôi muốn nói là mình có cách tiếp cận yêu thích hơn. Kỹ thuật không phải thứ hấp dẫn tôi lắm, với tôi kỹ thuật phải là hệ quả của cách tiếp cận. Ngày nay có những công cụ hoàn hảo đã thay đổi nhận thức của chúng ta về sự hoàn hảo. Người ta thường tin rằng một thứ hoàn hảo về mặt kỹ thuật có chất lượng tốt, điều này không hẳn đúng. Có lần khi tôi đang đi bộ ở Rome thì nhìn thấy bảng thông báo “May đo hoàn hảo” ở một cửa hàng. Tôi nghĩ rằng không phải thiết bị, mà tay nghề khéo léo của người thợ mới là thứ hoàn hảo.

Câu hỏi cuối cùng, anh cũng hay quay phim đúng không?

Một nửa công việc của tôi là quay phim.

Anh thường ghi hình các công trình? Vậy anh có thích mạo hiểm?

Trong thực tế tôi muốn hạn chế mạo hiểm. Khi chụp bằng máy kỹ thuật số, bạn có thể chọn nhiều kiểu hình. Nhưng với phim, bạn buộc phải lựa chọn và do đó sẽ phải tập trung hơn rất nhiều.

Bình luận

Loading Facebook Comments ...
Liên hệ ngay để được báo giá & tư vấn trực tiếp từ các kiến trúc sư của PAM