Blog

Pedro Reyes & Carla Fernández

Vợ chồng nghệ sĩ Pedro Reyes và nhà thiết kế thời trang Carla Fernández đến từ Mexico tuy hoạt động trong các lĩnh vực khác nhau nhưng lại thể hiện mối quan tâm chung trong công việc của họ. Cặp đôi thường tiếp cận và giải quyết các đề tài như giá trị xã hội trong cộng đồng; văn hóa bản địa Mexico; tương tác giữa người với người trong thời đại kỹ thuật số. Reyes và Fernández cùng đồng hành trong nhiều dự án, gần đây là nhận diện đồ hoạ cho Design Miami 2018 vì đã thắng giải năm 2017.

Ngôi nhà của họ ở thủ đô Mexico là một dự án kiến ​​trúc và nội thất không ngừng phát triển, là kết quả của công sức, ảnh hưởng và quan điểm của cả hai. Bao quanh ngôi nhà là các kệ sách khổng lồ và nhiều tác phẩm sáng tạo của cặp vợ chồng. Ngôi nhà đại diện cho quan niệm thẩm mỹ của Reyes và Fernández. Trong căn nhà kiêm studio nghệ thuật của hai vợ chồng, họ đã nói về công việc, cách Pedro tiếp cận với các dự án nghệ thuật công cộng và sự duy trì nghề thủ công truyền thống.

Nguồn:
designboom


Dịch & Biên tập:
Hạnh Nguyễn

Designboom (DB): Sắp tới ông có những dự án lớn nào? Hiện tại ông đang làm gì?

Pedro reyes (PR): Tôi đang làm một tác phẩm điêu khắc và một vài dự án công cộng lẫn tư nhân. Một trong số đó là bức tượng cho thành phố San Antonio, Texas, nhân kỷ niệm 300 năm. Thành phố San Antonio có tuổi đời còn lâu hơn cả nước Mỹ, trước khi hình thành đất nước Mexico. Mảnh đất đó từng có thời là Tân Tây Ban Nha, giờ thì thành phố đang chuẩn bị kỷ niệm thành lập. Họ đề nghị tôi làm việc dự án nghệ thuật công cộng này. Dự án này rất thú vị với cá nhân tôi vì tôi có thể đưa điêu khắc đá trở lại nghệ thuật đương đại.

Nghề điêu khắc truyền thống ở Mexico đã có từ 5.000 năm trước. Có nhiều thợ thủ công vẫn giữ được kỹ thuật chạm khắc đá sống động truyền thống, nhưng cũng nhiều trong số đó đã mai một dần. Những kỹ thuật mang tính di sản này thu hút tôi tiếp tục thực hành điêu khắc. Hiện giờ tôi đang làm tác phẩm đặt trong không gian công cộng. Nó cần giữ được tình trạng tốt trong tương lai nên đá là vật liệu tốt nhất bạn có thể dùng được.

DB: Trong quá khứ, tượng đài một khi nổi tiếng có thể trở thành ngôn ngữ thể hiện quyền lực cho một số người. Theo ông ý nghĩa của tượng đài đương đại ngày nay là gì?

PR: Tôi nghĩ rằng các tượng đài đang bị nghệ thuật đương đại chỉ trích nặng nề. Nó là mục tiêu của những lời chỉ trích nhưng nó vẫn sẽ tiếp tục tồn tại. Trong trường hợp cụ thể này, tôi được yêu cầu đánh dấu kỷ niệm 300 năm, nhưng điều tôi muốn nói thực sự là lãnh thổ này đã có người bản địa sinh sống từ cách đây 9.000 năm. Tác phẩm điêu khắc mà tôi đang làm không nói quá nhiều về nền tảng của thành phố, mà là nhắc nhở mọi người rằng quốc gia này, sự phân chia giữa Mỹ và Mexico cũng chỉ diễn ra tương đối gần đây. Nhóm người Mỹ bản địa đã định cư từ 9000 năm trước, trước cả khi quốc gia này ra đời.

Tôi tin rằng tượng đài là nơi bạn vẫn có thể đưa ra quan điểm chính trị. Vào thời điểm khi tượng đài gắn liền với chủ nghĩa dân tộc, còn chủ nghĩa dân tộc lại là yếu tố chia rẽ con người, tôi đã quan tâm đến việc đề cập đến một lịch sử vượt xa ranh giới quốc gia. Tôi sử dụng ngôn ngữ mà chủ nghĩa dân tộc cũng sử dụng, nhưng truyền đó vào nội dung khác về một quá khứ đa chiều hơn. Tôi nghĩ rằng ngôn ngữ của điêu khắc mang tinh thần đó. 

DB: Vậy là ông thử đưa vào ý nghĩa xa hơn? Giống như trong lịch sử nghệ thuật, các họa sĩ vĩ đại đưa ra trả lời ngắn gọn về người khác, nhưng cũng thể hiện thông tin, quan điểm, và quan điểm riêng của họ…

PR: Đúng vậy.

DB: Ông thường làm việc cho các phòng trưng bày và khách hàng tư nhân. Vậy khi nhận dự án cộng đồng, từ người trực tiếp nộp thuế, cách tiếp cận của ông có khác biệt gì không?

PR: Có nhưng tôi nghĩ không có sự khác biệt lớn. Cả hai môi trường đều cho phép bày tỏ quan điểm xã hội và chính trị. Tôi không cảm thấy rằng dự án thương mại hay cộng đồng giới hạn khả năng thể hiện những gì tôi muốn nói. Nhưng tôi nghĩ việc xem xét ý nghĩa xã hội của một dự án là rất quan trọng. Tôi luôn tìm thấy cách để đưa ra thông điệp của mình.

DB: Liên quan đến ngôn ngữ hình thức, nếu khách hàng đã có kiến thức về nghệ thuật đương đại hay lịch sử nghệ thuật thì họ cũng sẽ ít nhiều hiểu về tác phẩm. Nhưng khi ‘giao tiếp’ với số đông, chưa chắc mọi người đã có khái niệm về điều đó. Ông gặp nhiều khó khăn hơn khi tạo ra một hình thức để ‘nói chuyện’ với nhiều người, thay vì các hình thức được thực hiện cho các phòng trưng bày hoặc khách hàng tư nhân? Ông có hướng đến sự đơn giản hơn? Trực tiếp hơn?

PR: Tôi nghĩ rằng các nghệ sĩ không phá vỡ quy tắc của mình, họ còn đặt thêm nhiều quy tắc nữa. Một trong những quy tắc sáng tạo của tôi là tôi muốn tác phẩm của mình có thể hiểu được, có thể nói chuyện với bất kỳ khán giả nào, bất kể kiến ​​thức nghệ thuật của họ. Điều đó không có nghĩa là tất cả nghệ thuật đều nên như thế, tôi rất thích các tác phẩm trừu tượng và ý niệm. Tuy nhiên tôi muốn mọi người hiểu được công việc tôi đang làm. Ví dụ, tôi làm nhiều tác phẩm liên quan đến vấn đề giải trừ vũ khí. Tôi biến vũ khí thành xẻng trồng cây hoặc phá huỷ chúng để chế tạo nhạc cụ. Hiện tại tôi đang chuẩn bị một buổi trình diễn cho bảo tàng ở Basel, dựa trên các hộp phát nhạc. Khi tôi làm việc với súng, tôi nhận thấy có một loại liên kết giữa súng với bạo lực ở Mexico. Tôi muốn chứng minh rằng vũ khí thường được sản xuất ở một số nơi nhất định và các ngành công nghiệp sản xuất vũ khí phải chịu trách nhiệm cho tất cả những đau khổ và cái chết mà chúng gây ra trên khắp thế giới.

Tôi muốn đưa ra đặc điểm cụ thể về nơi vũ khí được chế tạo. Tôi lấy các bộ phận của một khẩu Glock của Áo và tạo ra âm nhạc của Mozart. Hoặc tôi có thể tạo ra giai điệu của Vivaldi với khẩu Beretta. Hoặc một thứ gì đó đến từ Đức và phát ra giai điệu của Bach. Bản nhạc phát ra từ hộp nhạc tương ứng với mỗi quốc gia sẽ là của một nhạc sĩ đến từ quốc gia khác. Đó cũng là một quá trình phê phán ngành công nghiệp. Thường thì người sử dụng bị lên án nhiều hơn nhà sản xuất. Nhưng tôi nghĩ cần ngành công nghiệp này cũng có lỗi không nhỏ vì đó là nơi các vấn đề đang tồn tại.

DB: Khi nào triển lãm sẽ diễn ra?

PR: Triển lãm sẽ diễn ra vào tháng 4 năm 2020 tại Basel. Đây là phần phát triển của ‘disarm’, dự án điêu khắc từ các mảnh bằng vũ khí.

DB: Vợ của ông Carla Fernández là một nhà thiết kế thời trang và công việc của Carla cũng rất khác biệt so với các nhà thiết kế thời trang khác. Công việc của Carla có ảnh hưởng tới ông?

PR: Chúng tôi chia sẻ rất nhiều điểm chung. Tôi nghĩ rằng cả hai chúng tôi đều muốn tiếp tục nghề thủ công truyền thống ở Mexico, cũng là để chúng tôi không bị phụ thuộc vào công nghệ. Trong studio, tôi không sử dụng bất kỳ máy CNC hay công nghệ in 3D nào. Chúng tôi cố gắng thực hiện nhiều quy trình vẽ bằng tay vì nếu sử dụng công cụ kỹ thuật số, các sản phẩm sẽ trông y hệt nhau.

DB: Ông nói rằng não bộ ông có một kết nối bàn tay, nếu bàn tay thay đổi thông số trên máy tính thì liệu có…

PR: Tôi hay đùa là vẽ bằng máy tính giống như nấu ăn bằng lò vi sóng. Sẽ không có gì vượt xa hơn. Thực tế trong các studio truyền thống luôn diễn ra các quy trình như trát vữa, chạm khắc đá và hàn. Thiết kế và nghệ thuật hiện đại cũng trải qua từng đó quy trình để tạo ra các sản phẩm thủ công nguyên thuỷ và có sự đột phá. Đó là lúc ngôn ngữ nghệ thuật đổi mới sau chủ nghĩa cổ điển đã nhàm chán từ thế kỷ 19.

DB: Đó là điều mà ông cũng chia sẻ với Carla, vì cô ấy đang để ý tới sản phẩm thủ công truyền thống như vải…

PR: Đó là một nguồn cảm hứng bất tận. Vấn đề này cũng có một khía cạnh xã hội. Vì nếu một robot được đưa vào quy trình, sáu người sẽ mất việc. Thay vì có một robot khắc đá, tôi có sáu người giúp tôi.

DB: Ông nghĩ sao về việc sáu người sẽ được tận hưởng nghỉ ngơi toàn thời gian? Robot có tốt cho con người không vì chúng ta sẽ có thêm thời gian cho bản thân?

PR: Đó hoàn toàn là lời dối trá! Trong những năm 40 người ta tưởng tưởng đến viễn cảnh robot sẽ giải phóng con người khỏi công việc. Tuy nhiên thực tế là bằng cách lấy đi những công việc đó, bạn đã tạo ra một vấn đề lớn cho xã hội. Tự động hóa chỉ dẫn đến thất nghiệp. Vấn đề không nằm ở việc tăng lợi nhuận, mà là để các thành viên khác trong xã hội tham gia vào quá trình sáng tạo. Hiển nhiên là đôi bàn tay sẽ làm ra những thứ độc đáo và đặc biệt hơn.

DB: Và cả hài lòng nữa.

PR: Đúng vậy.

Bình luận

Loading Facebook Comments ...
Liên hệ ngay để được báo giá & tư vấn trực tiếp từ các kiến trúc sư của PAM