Blog

Frida Escobedo

Kiến trúc sư người Mexico Frida Escobedo đã không còn xa lạ gì với sự thay đổi không ngừng của cuộc sống. Ngày mới tốt nghiệp chuyên ngành kiến ​​trúc và đô thị từ Đại học Ibalericana năm 2003, cô đồng sáng lập studio đầu tiên – Perro Rojo, ở tuổi 24. Đến năm 2006, Frida quyết định đi theo con đường riêng và không lâu sau đó, cô nhận về những giải thưởng đầu tiên. Công trình của Frida dần được công nhận và cô bắt đầu hoạt động hết công suất ở cả Mỹ và Mexico.

Khi đang tham dự khóa cao học ngành Thiết kế của đại học Harvard, Frida nhận được dự án công cộng đầu tiên, đó là xây dựng Trung tâm văn hóa La Tallera Siqueiros ở Cuernavaca, Mexico – một trong những công trình nổi tiếng nhất của cô. Dù là khách sạn, phòng trưng bày hay không gian công cộng, công trình của Frida luôn giàu năng lượng, là một sự pha trộn táo bạo giữa chủ nghĩa hiện đại và truyền thống Mexico, mà không tuân thủ một phong cách cụ thể nào. Trong bài phỏng vấn này, Frida đã chia sẻ về khung cảnh biến đổi của thành phố Mexico và cách mà những con phố sôi động đã ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô như thế nào.

Phỏng vấn:
Taylor Weik

Ảnh:
Zoltan Tombor


Dịch & Biên tập:
Hạnh Nguyễn

Những thách thức và cơ hội khi làm việc độc lập là gì?

Kiến trúc không phải là một môn học dễ dàng. Nó đòi hỏi rất nhiều thứ và đây cũng không phải là công việc “béo bở” nhất. Không dễ để duy trì của các dự án đủ cho bảng lương hàng tháng. Khi mọi việc diễn ra không thuận lợi, tôi cũng là người khích lệ tinh thần và duy trì năng lượng tích cực ở studio; không có chỗ cho sự nuông chiều bản thân hay phàn nàn. Bạn cần phải tiến lên mỗi ngày. Nhưng cũng có rất nhiều điểm sáng! Bạn học cách kiên cường để tận hưởng mọi thứ khi chúng đến, luôn linh hoạt và cởi mở. Nếu bạn thích công việc mình làm, bạn sẽ ngừng xem đó là công việc và coi nó như một cách sống.

Bạn ngưỡng mộ ai trong cuộc sống và vì sao?

Tôi ngưỡng mộ những người phụ nữ trong gia đình mình. Họ đã vượt qua nhiều trở ngại khó khăn và những nghịch cảnh to lớn trên con đường của họ, nhưng họ vẫn rộng lượng và duyên dáng. Sức mạnh của họ thật đáng ngưỡng mộ.

Có bài học quý giá nào bạn học được ở trường?

Một lớp học mà tôi tham gia vào năm cuối đại học đã thực sự khơi dậy sự tò mò trong tôi theo một cách khác, ngay cả khi tôi không nhận ra vào thời điểm đó. Đó là chuyên đề Triết học về Kiến trúc do Alejandro Hernández Gálvez giảng dạy. Ông có một cách kể chuyện phi thường và đã giải thích vì sao kiến ​​trúc là một cấu trúc xã hội. Trong khoảng thời gian mới tốt nghiệp, tôi đã nộp đơn vào Beca Jóvenes Creadores, một quỹ cho phép bạn tham gia một dự án trong một năm với sự hướng dẫn của kiến ​​trúc sư giỏi. Tôi đã rất may mắn khi có Mauricio Rocha làm người hướng dẫn. Ông ấy đã dạy tôi tầm quan trọng của việc giữ vững giá trị bản thân, tính kiên nhẫn và kiên cường. Ông ấy cũng thách thức tôi để chứng minh năng lực và khả năng của mình. Mauricio trở thành cố vấn cho tôi và chúng tôi vẫn tiếp tục là những người bạn tốt cho đến nay.

Bảy năm sau khi tôi tốt nghiệp, tôi thấy có chút mệt mỏi khi phải đối phó với “thực tế” của kiến trúc như: ngân sách, deadline, những thứ lạnh lùng và tính toán. Vì vậy, tôi tìm kiếm một khoá học giúp tôi hiểu về ý tưởng rằng kiến ​​trúc không chỉ là cách để thấu hiểu bối cảnh xã hội mà còn là cách chúng ta phản ứng lại.

Vì vậy, khi chương trình Nghệ thuật, Thiết kế và Không gian công cộng lần đầu tiên xuất hiện tại Harvard, có cảm giác như tôi đã tìm thấy thứ mà tôi đang tìm kiếm: một chương trình phù hợp với nhiều lĩnh vực. Thực tế là chỉ có hai kiến ​​trúc sư tham gia khoá học, những người bạn cùng lớp còn lại là các nghệ sĩ thị giác, nhà thiết kế công nghiệp, nhà sản xuất phim và sân khấu.

La Tallera Siqueiros nằm ở Cuernavaca ở bang Morelos của Mexico.

Krzysztof Wodiczko và Erika Naginski, cố vấn luận án tốt nghiệp của tôi là những người tôi ấn tượng nhiều nhất. Krzysztof là người nâng cao nhận thức xã hội của chúng tôi và liên tục đặt câu hỏi cho công việc của chúng tôi. Còn lớp học của Erika, The Ruin Aologists, đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi. Cô ấy có một cách tiếp cận rất độc đáo về triết học thẩm mỹ hiện đại thời kỳ đầu, lý thuyết về không gian công cộng và truyền thống phê phán của lịch sử kiến ​​trúc.

Làm thế nào để thành phố Mexico duy trì một môi trường làm việc sáng tạo?

Chúng tôi có một lịch sử phong phú và sự đa dạng. Đất nước Mexico đã trải qua khủng hoảng liên tục trong nhiều năm thậm chí nhiều thế kỷ, do đó, sự tương phản và bất bình đẳng là rất rõ ràng. Bỏ nhược điểm sang một bên, tôi nghĩ những điều kiện đó đã thúc đẩy một môi trường sáng tạo cho mọi người. Chúng tôi học cách làm nhiều hơn với ít hơn và bẻ cong các quy tắc thay vì thích nghi với chúng, có lẽ vì quy tắc không có nhiều hiệu quả trong quá khứ. Đây là một nơi mà những điều không tưởng nhất có thể xảy ra – đây là thực tế chúng tôi phải đối mặt hàng ngày. Vì thế chúng tôi phải học cách xử lý tích cực nhất có thể.

Bạn có thể chia sẻ thêm về ngôi nhà của mình?

Tôi sống cùng cộng sự gần khu Anzures, trên một con phố yên tĩnh khác thường ở thủ đô Mexico. Khu phố này gần giống như một hòn đảo, bao quanh là các khu phố sầm uất hơn, như Cuauhtémoc, Juárez và Polanco. Nhà của chúng tôi là một không gian yên tĩnh, ít ánh sáng, một số người nói rằng nó quá giống hang động! Chúng tôi chia sẻ tình yêu với cây xanh, đồ ăn và âm nhạc. Studio của tôi chỉ cách đó vài dãy nhà, rất may là tôi có thể đi bộ đến đó. Văn phòng cộng sự của tôi ở đâu đó giữa nhà và studio của tôi, vì vậy chúng tôi thường ăn trưa cùng nhau, còn nếu không thì tôi hay đi ăn cùng những người khác trong văn phòng. Họ là một nhóm nhỏ nên tôi cảm thấy như họ là một phần của gia đình tôi.

Bài học cuộc nào từ gia đình đến giờ bạn vẫn ghi nhớ và làm theo?

Hào phóng và ý thức về những người khác.

Bạn lớn lên trong một gia đình thế nào?

Bố mẹ chia tay khi tôi lên 5. Tôi lớn lên trong hai ngôi nhà hình thành nên con người tôi bây giờ. Tôi rất thân với anh em họ ở cả hai bên. Anh em họ nội sống ở Pedregal, nơi có cảnh quan rất đặc biệt vì nằm gần núi lửa Xitle. Chúng tôi đến thăm họ vào cuối tuần. Một trong số ký ức tuổi thơ tuyệt vời nhất của tôi là chơi với họ trên những bãi phủ đầy cỏ và đá núi lửa.

Mẹ tôi thường đi công tác khá nhiều khi tôi còn nhỏ. Bà sẽ mang về những món quà nhỏ tuyệt vời như vải, đồ sứ hoặc áp phích từ một cuộc triển lãm mà bà bắt gặp. Một lần, khi mẹ tôi đến Nga, bà mang về nhà một hộp nhạc mà tôi đã rất thích. Tôi luôn muốn nghe những câu chuyện của mẹ khi ghé thăm những vùng đất mới và gửi bưu thiếp về. Cha tôi lại thích ở nhà. Ông ấy đưa cho tôi một ngôi nhà búp bê và chúng tôi đã dành hàng giờ để cùng nhau làm những món đồ nội thất nhỏ cho nó. Ông ấy sống gần một công viên nên chúng tôi đã đến đó rất nhiều đặc biệt là sau những buổi học piano. Đôi khi chúng tôi chơi đùa ở đó mãi đến đêm khuya.

Bạn mô tả phong cách của mình thế nào?

Tôi sẽ không nói đó là phong cách. Những thứ bạn để tâm hình thành nên con người bạn. Bạn cần phải phù hợp với chúng và, nếu bạn thực sự phù hợp, bạn sẽ kết nối được với chúng.

Yếu tố quan trọng nhất để hợp tác thành công là gì?

Biết tận hưởng quá trình và tin là bạn sẽ học hỏi được gì đó từ những cộng sự.

Làm thế nào để bạn giữ được sự ngẫu hứng trong cuộc sống hàng ngày?

Tôi đoán đây là một trong những lý do tôi chọn làm việc độc lập. Rất khó để giữ được tài chính hợp lý và có rất nhiều căng thẳng phải giải quyết, tuy nhiên độc lập cho phép tôi tạo ra con đường của riêng mình. Tôi nghĩ rằng để duy trì sự ngẫu hứng, bạn phải tò mò và không được quá thoải mái. Kiến trúc sư người Bỉ Kersten Geers từng nói với tôi rằng bạn cần phải “giữ trơn tru”, nếu không bạn sẽ ngừng học hỏi và phát triển.

Làm thế nào để bạn giữ suy nghĩ tích cực?

Tôi nấu ăn hoặc làm vườn. Tôi đã từng rất tệ trong việc giải toả những cảm xúc tiêu cực của mình nhưng tôi nghĩ tôi đã quản lý nó tốt hơn rồi.

Bạn có phải là người bốc đồng?

Tôi thường dành thời gian và đánh giá mọi khía cạnh của một tình huống, điều này khiến tôi tỏ ra thiếu quyết đoán. Nhưng chắc chắn có những khoảnh khắc nhất định tôi không suy nghĩ trước khi hành động.

Điều gì cuốn bạn đi khi làm thiết kế?

Có một giai đoạn trong quá trình sáng tạo khi bạn có được khoảnh khắc “Eureka!” – Khoảnh khắc đầy ắp adrenaline, sau đó bạn bắt đầu nghi ngờ liệu đó có thực sự là một ý tưởng hay không, và sau đó bạn lại tin vào ý tưởng đó! Tôi không nghĩ đó là adrenaline hay đam mê. Tôi nghĩ adrenaline liên quan đến nguy cơ hoặc tranh đấu, trong khi đam mê gắn với sức chịu đựng và khả năng phục hồi.

Bình luận

Loading Facebook Comments ...
Liên hệ ngay để được báo giá & tư vấn trực tiếp từ các kiến trúc sư của PAM